Cô thư ký xinh đẹp (P25)
Ông Dương cũng cười, ông ta leo lên kéo Thu Hương nằm ngửa xuống cho ông ta nằm đè lên trên … Họ vừa rúc rích cười đùa trêu chọc nhau vừa bắt đầu làm tình … Được một lát thì Thu Hương nũng nịu đòi ông Dương đổi tư thế vì mặt bàn cứng làm đau lưng của cô. Thu Hương ngồi trên mép bàn, hai đùi dạng ra buông thõng chân xuống còn ông Dương đứng áp sát vào, chĩa cái Dương vật to khoẻ của ông ta thọc vào đúng âm đạo của Thu Hương. Ông Dương cũng đứng hơi dạng chân ra cho háng của ông ta ở đúng tầm háng của Thu Hương và cứ đứng như vậy mà dập lia lịa vào. Thu Hương nhìn xuống phía dưới một cách thích thú cái thân Dương vật bóng nhờn to như một quả dưa chuột của ông Dương liên tục thụt ra thụt vào như một cái pít tông chỗ ở giữa đám lông loăn xoăn mềm mại đen mượt của cô ở dưới háng. Thực sự Thu Hương cũng không biết từ lúc nào cô bắt đầu cảm thấy thích thú chuyện ngoại tình như thế này nữa, bây giờ thì cô làm tình với ông Dương không còn chỉ vì lợi ích vật chất đơn thuần nữa mà còn vì bản thân cô cảm thấy hứng thú nữa, có lẽ những lúc ngoại tình như vậy bản năng giống cái của cô đã mạnh hơn lý trí đạo đức của cô. Mắt vẫn nhìn xuống cái dương vật ra vào của ông Dương, miệng Thu Hương nũng nịu giục:
– Anh … nhanh nữa lên anh … nhanh nữa lên … mạnh nữa vào anh
… nữa đi anh.
Chơi ở tư thế này một lúc, Thu Hương bảo ông Dương:
– Nào … bây giờ em đố anh nhấc em lên chơi được như lần trước
đấy … để em xem sức mạnh đàn ông của anh được đến đâu nào?
Ông Dương đưa tay vuốt mồ hôi trên mặt, gật đầu cười. Thu
Hương mỉm cười co cao hai đùi lên cho ông Dương đưa hai tay đỡ vào sau hai kheo
chân, rồi cô vòng hai tay ra sau gáy ông ta giữ chặt lấy khi ông Dương bắt đầu
nhấc bổng cô lên và đi ra giữa phòng. Trong tư thế này trông Thu Hương như một
con nhái bén banh rộng hai chân đeo lên trên người ông Dương để cho ông ta xốc
xốc cô lên xuống làm cho dương vật của ông ta vào ra âm đạo của cô tạo ra những
tiếng động ót ét đầy nước. Thu Hương đỏ ửng cả mặt vì thích thú. Ông Dương
khoái chí vừa xốc Thu Hương như thế vừa đi lòng vòng trong phòng, mặt ông ta
cũng đỏ bừng, nhễ nhại mồ hôi đầy vẻ thỏa mãn và có vẻ như sắp xuất tinh đến nơi.
Đúng đến lúc cao trào nhất cả Thu Hương lẫn ông Dương như mê đi thì đột nhiên ở
phòng ngoài có tiếng người nói hỗn loạn, tiếng bước chân rầm rập, và cửa phòng
bật tung ra. Vì ông Dương đang bế cô quay lưng lại phía cửa ra vào nên Thu
Hương hoảng hốt ngoái đầu lại. Bà vợ ông Dương mắt long sòng sọc, đang đứng giữa
cửa, tay vẫn cầm chiếc chìa khoá mở cửa phòng ông Dương, phía sau lố nhố đầy những
người trong công ty, mắt tròn xoe vẻ ngạc nhiên đến tột độ. Bà vợ ông Dương hét
lên:
– A … tao bắt được quả tang rồi nhé …. tưởng gái già này
không biết à … thế này thì hết đường chối nữa nhé … chúng mày chết với bà phen
này …
Quá bất ngờ, ông Dương vẫn đứng nguyên như trời trồng ở giữa phòng trong tư thế Thu Hương trần truồng đeo trên người ông ta, trước bao nhiêu là cặp mắt mọi người đứng ở cửa. Thu Hương hốt hoảng bảo ông Dương đặt cô xuống, hai tay cô cuống cuồng đẩy vào ngực ông Dương, hai chân cô rối rít đạp lung tung trong không khí. Lúc này ông Dương mới tỉnh ra và buông hai tay đỡ hai chân của Thu Hương ra. Thu Hương vội vã sợ hãi nhẩy xuống gỡ ra khỏi cái dương vật của ông Dương ngập sâu trong người cô. Do hoảng sợ nên động tác hốt hoảng gỡ ra khỏi người ông Dương của Thu Hương quá mạnh bạo, làm cho dương vật của ông Dương bị vặn vẹo xoáy bóp mạnh, điều này như một giọt nước cuối cùng làm tràn ly nước, sự căng thẳng vì khoái cảm từ nãy đến giờ của ông Dương bị bùng nổ, vừa đứng xuống đất bên cạnh ông Dương, Thu Hương chưa kịp làm gì để che đậy cơ thể trần truồng nhễ nhại mồ hôi do làm tình của mình thì ông Dương, trong tư thế đứng quay về phía cửa ra vào, dương vật chĩa thẳng tưng về phía những cặp mắt mở tròn ngạc nhiên của bà vợ ông ta và những người khác trong công ty, và bắt đầu xuất vọt ra một cách thoi mái, từng dòng tinh dịch trắng đục bắn phọt ra thành từng đợt, cái dương vật chĩa thẳng ra tổng ngồng của ông Dương giật nảy lên theo từng nhịp phọt tinh dịch ra. Thứ nước trắng đục đó của ông Dương phọt thẳng khá xa về phía trước và rớt xuống sàn nhà ngay trước mũi giầy cao gót của bà vợ ông ta và những người khác đứng ở đó.
Không thể làm gì để ngừng việc xuất tinh lại, ông Dương đành
hốt hoảng đứng trân người trong tư thế hơi ưỡn bụng ra phía trước, chìa dương vật
thẳng ra xuất tinh trước ánh mắt ngạc nhiên đến cực độ của mọi người, trong khi
đó Thu Hương cũng chết trân người, quần áo cô thì lại treo trong mắc áo trong
buồng tắm mà muốn vào đó thì phải đi qua mặt mọi người đang đứng đó, cô chỉ còn
biết co rúm người nép đằng sau ông Dương để che dấu cơ thể trần truồng nhễ nhại
mồ hôi của mình. Qua bờ vai của ông Dương, Thu Hương cũng nhìn xuống và há hốc
mồm vì ngạc nhiên nhìn cái Dương vật đang xuất tinh một cách vô tư thoi mái của
ông Dương … Cái dương vật của ông Dương yếu ớt phọt ra chút tinh dịch sền sệt
cuối cùng, ri lạch tạch xuống sàn nhà ngay trước mũi chân của ông ta, rồi uể oi
chúc xuống một cách đầy thỏa mãn …. Cơn bùng nổ giận dữ của bà vợ ông Dương thật
kinh khủng, bà ta vừa la hét như điên vừa lao vào cấu xé đánh đập Thu Hương túi
bụi … Thu Hương thấy tối tăm cả mặt mũi và ngã vật ra sàn nhà trước cn thịnh nộ
điên cuồng của người đàn bà kia.
Ông Dương đã hèn nhát mặc vội quần áo vào và chuồn đi từ bao
giờ để mặc cho Thu Hương phải chịu đựng trận đòn ghen của bà vợ ông ta. Lúc đầu
thì mấy người ở công ty cũng ngại không dám can thiệp vào, nhưng sau thấy có vẻ
dã man quá nên họ cũng lao vào cơn bớt bà vợ hung dữ của ông Dương lại. Tuy
nhiên lúc gỡ được bà vợ ông Dương ra thì Thu Hương cũng đã thừa sống thiếu chết,
gần như ngất xỉu rồi…. Thu Hương cũng không nhớ nổi là hôm đó cô đã mặc lại quần
áo và bỏ chạy ra khỏi ngoài, len qua đám đông hiếu kỳ đứng đầy ở cổng công ty
như thế nào nữa ….
Suốt mấy tuần sau đó, Thu Hương nằm liệt ở nhà, người cô ê ẩm
vì trận đòn ghen. Cô khóc lóc đến sưng cả mắt … chưa bao giờ cô thấy cuộc sống
của mình khổ sở đến vậy … Thu Hương không thể dấu nổi chồng về chuyện đã xảy
ra, chẳng cần Thu Hương phải nói thì vụ đánh ghen ầm ỹ khiến không chỉ mọi người
trong công ty, bạn bè, họ hàng mà đã đến tai của anh Trung chồng cô. Từ khi lấy
nhau đến giờ, chưa bao giờ anh Trung nặng lời với Thu Hương chứ đừng nói đến
chuyện đánh cô, thế nhưng hôm biết chuyện, anh Trung đã không còn giữ nổi bình
tĩnh, anh ta đã tát cô rồi xỉ vả cô không tiếc lời, anh bảo cô là tại sao cô lại
nỡ đối xử như vậy với anh ấy, anh ấy đã từng bao giờ cư xử thiếu chu đáo quan
tâm đến cô đây, anh còn rơm rớm nước mắt hỏi cô là có phải cô coi khinh anh
không biết cách kiếm tiền nên cô mới làm những chuyện như vậy vì đồng tiền
không …
Thu Hương chỉ biết khóc lóc, năn nỉ, van xin chồng tha thứ cho cô, cô nức nở bảo chồng rằng cô đã trót dại, nhưng điều đó chỉ hoàn toàn là vì cô không đứng vững được trước sự cám dỗ của vật chất chứ còn về mặt tình cảm thì tình yêu của cô với chồng không hề suy suyển gì, cô vẫn yêu anh hơn bao giờ hết … Nghe những lời trách móc của chồng, Thu Hương thấy đau nhói đến tận đáy lòng, cô cảm thấy hối hận đến chết đi được khi nghĩ đến việc chồng cô đã được mọi người kể cho việc cô bị bắt quả tang đang làm tình với ông Dương trong tư thế như thế nào và chuyện tức cười xảy ra khi đó. Thu Hương biết cô đã xúc phạm chồng ghê gớm và làm niềm tin bấy lâu của chồng dành cho cô bị sụp đổ. Kể từ sau hôm đó trở đi, anh Trung chồng của Thu Hương như trở thành một con người khác hẳn sau cú sốc tâm lý nặng nề, từ chỗ là một người chồng dịu dàng, vui tính, hết lòng chăm sóc cho vợ con, anh Trung biến thành một người khác hẳn, lầm lý cáu gắt, bất cần, thỉnh thoảng anh ta lại mang chuyện của Thu Hương ra để đay nghiến cô.
Thu Hương cũng không còn mặt mũi nào để đến công ty làm việc
nữa. Tất cả mọi người ở công ty đều đã biết chuyện của cô, cả những người bạn
thân của cô và anh Trung, rồi bố mẹ họ hàng anh chị em của họ cũng đều đã biết
đến chuyện của cô. Thu Hương ở nhà né tránh không dám gặp mặt ai cả vì xấu hổ,
thậm chí cả hàng xóm hình như cũng biết chuyện của cô thì phải vì cô thấy họ cứ
thì thào chỉ trỏ sau lưng cô. Tội nghiệp anh Trung cũng phải gánh chịu sự nhục
nhã này. Ông Dương cũng không hề gọi điện cho cô, chỉ có duy nhất một lần anh
trưởng phòng tổ chức có gọi điện thoại đến nhà cho cô để trò chuyện hỏi han
tình hình với cô vẻ thông cảm, khi thấy cô bảo cô không thể đi làm lại được nữa,
anh ta liền bảo ngay là có lẽ cũng nên như vậy và chuyển lời hỏi thăm của ông
Dương đến cho cô.
Thu Hương hiểu như vậy là mình đã chính thức thôi việc ở
công ty của ông Dương. Chẳng đợi cô hỏi ý kiến, anh Trung chồng cô đã bảo cô là
từ nay không có đi làm gì hết, chỉ cần cô ở nhà thôi, mọi chuyện tiền bạc anh ấy
sẽ lo, ngoài việc ở cả quan anh sẽ cùng làm ăn với mấy người bạn thân nữa, anh
thề là anh sẽ kiếm ra được nhiều tiền để lo cho cả gia đình, để thể hiện vị trí
là người đàn ông trong nhà. Nhìn chồng nói với vẻ kiên quyết như vậy, Thu Hương
thấy lo lắm, chồng cô từ trước đến nay sống hiền lành, chất phác, có biết làm
ăn gì đâu, bây giờ mà vội vã lao vào làm ăn như vậy thì cô sợ anh bị lừa lắm.
Nghĩ thì nghĩ vậy, nhưng Thu Hương không dám nói gì cả, cô
hiểu vì những gì cô gây ra nên bây giờ mọi việc mới như vậy … Bây giờ cô chỉ biết
làm một người vợ hiền, im lặng trước mọi lời trách móc của chồng mà thôi. Sau
hàng tháng trời sống trong không khí gia đình ngột ngạt như vậy, một hôm anh
Trung mới ngồi nói chuyện thẳng thắn với Thu Hương. Với giọng điềm đạm, anh bắt
đầu từ tốn giải thích mọi chuyện với cô, trách móc cô sao lại có thế làm một
chuyện sai trái đến như vậy … Tránh móc hồi lâu, anh Trung mới nói với Thu
Hương là thôi đằng nào mọi chuyện cũng đã xảy ra như vậy rồi, anh đã suy nghĩ mấy
tháng nay rồi, đầu tiên anh đã có ý định ly dị cô nhưng rồi anh nghĩ đến đứa
con nhỏ tội nghiệp, nếu hai vợ chồng bây giờ ly dị thì khổ nó, với lại sau cơn tức
giận đến giờ bình tĩnh lại anh thấy anh vẫn còn tình cảm với cô, chẳng qua là đồng
tiền khiến cô sa ngã thôi, chứ không hoàn toàn là cô phản bội lại tình yêu của
anh, mặc dù anh rất thất vọng về cô nhưng bây giờ bỏ cô thì anh không nỡ, anh
nói rất nhiều, rất nhiều rồi bảo cô là thôi bây giờ anh sẽ tha thứ cho cô miễn
là từ nay về sau cô hứa với anh không tái phạm lại nữa, chỉ cần từ nay trở đi
cô thật lòng thưng yêu anh, chăm sóc cho gia đình, không nề hà chuyện kinh tế
trong gia đình không được rủng rỉnh như hồi cô còn đi làm, anh bảo để quên đi tất
cả, họ sẽ bán ngôi nhà đang ở hiện tại đi để chuyển hẳn đến một khu khác của
thành phố để sống, để không ai biết được việc của gia đình họ, và cũng là để dư
ra một khoản tiền cho anh Trung góp vốn làm ăn, Thu Hương thì sẽ không đi làm nữa
mà chỉ ở nhà nội trợ và chăm sóc con, mọi chuyện để cho anh Trung lo …. Thu
Hương rơm rớm nước mắt cảm động trước sự tha thứ của chồng, cô chỉ biết gục đầu
vào vai chồng và nức nở xin lỗi và hứa với anh.
Đêm đó cũng là đêm hai vợ chồng gần gũi nhau lần đầu tiên kể
từ khi xẩy ra chuyện với Thu Hương. Sau đó ít lâu, hai vợ chồng bán nhà ngôi
nhà đang ở đi và dọn về một căn hộ tập thể ở tầng 1 của một khu tập thể tít
trên tận Nghĩa Đô. Căn hộ tuy nhỏ xinh xắn, nhưng dù sao cũng không thể bằng
ngôi nhà cũ trên phố, nơi Thu Hương đã có bao kỷ niệm hạnh phúc êm đềm, nhưng
cô không dám thốt ra một câu than vãn vì cô hiểu tất cả việc này là do cô mà
nên. Được cái là lên ở tít tận trên khu này thì chẳng ai biết vợ chồng cô cả.
Xe máy của Thu Hương cũng được bán đi để góp thêm tiền cho anh Trung làm ăn, với
lại cô bây giờ ở nhà thì cũng chẳng cần có xe máy làm gì, đi đâu đã có anh
Trung đưa đi. Trước kia Thu Hương nhanh mồm nhanh miệng, lấn át chồng bao nhiêu
thì bây giờ cô lặng lẽ, nhẫn nhịn bấy nhiêu, tuy vậy sau mấy tháng liền ở nhà
cô cũng cảm thấy bứt rứt quá nên cô bàn với chồng là mở một sạp bán tạp hoá nhỏ
trước nhà, vừa cho cô có việc cho đỡ buồn, vừa thêm được đồng nào hay đồng ấy,
anh Trung cũng đồng ý ngay. Cũng phải đến hơn nửa năm sau, kể từ khi xảy ra
chuyện với Thu Hương, anh Trung chồng cô mới dần dần nguôi ngoai, đỡ gắt gỏng
chì chiết Thu Hương hơn, thậm chí anh có lần anh ta còn thủ thỉ nói với Thu
Hương rằng đấy là do cô không đứng vững được trước sự cám dỗ của vật chất nên
anh mới tha thứ cho sự sa ngã của cô, chứ nếu đấy là vì cô lẳng lơ thay lòng đổi
dạ yêu thương người đàn ông khác thì không đời nào anh tha thứ cho cô.
Nhận xét
Đăng nhận xét