Thụ tinh cho con dâu - Chap 49
Chap 49: Trải nghiệm nhớ đời
…….
-NHANH LÊN THẢO ƠI!!!!! NHANH LÊN!!!! –Tiếng hét thất thanh
của mọi người vang lên trong màn mưa dày đặc, mặt ai nấy cũng trắng bệnh vì sợ
hãi. Ở bên kia suối Thảo thấy chiếc cầu đang đổ dần nghiêng theo dòng nước,
nhưng chỉ còn một đoạn nữa là đến chỗ bác Phú rồi, còn vài bước nữa thôi... Ông
Phú ở phía bên kia cũng vì quá lo lắng, ông bước một chân lên cầu đưa cánh tay
ra đỡ lấy Thảo...
-“CẠCH!” –Không chịu được thêm một sức nặng nữa, chiếc cầu
tre bị nghiêng và đổ xuống dòng nước chảy siết.
-THẢO!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!! –Tiếng hét thất thanh của Minh
vang to trong núi rừng Hòa Bình.
-A!!!!!!!!!!!!!!!! –Phía bên kia chỉ nghe thấy tiếng hét của
Thảo khiến ông Vũ, Minh trợn trừng mắt nhìn về phía màn mưa lo lắng tột độ.
Thảo nghiêng theo chiếc cầu tre, trong một giây phút ngắn ngủi
nàng đã nghĩ mình sẽ rơi xuống nước, và nàng biết mình sẽ chết nếu bị dòng nước
hung dữ này cuốn đi, trong giây phút đó có hàng trăm hình ảnh của gia đình hiện
lên trong đầu nàng… đôi mắt nàng vô hồn nhìn về phía trước, tai nàng bị ù và dường
như không còn nghe thấy âm thanh xung quanh mình nữa… người nàng mất thăng bằng
nhưng chân vẫn cố chạy mặc cho chiếc cầu tre đang đổ… “CỌT KẸT… Ruỳnh!!!” chiếc
cầu tre đổ hoàn toàn xuống dưới mặt suối nhưng những chiếc dây cột vào trụ ở bờ
vẫn còn giữ lại chiếc cầu khiến nó không trôi theo dòng nước… “PẶP!” Thảo cảm
thấy có một bàn tay tóm chặt vào cổ tay nàng kéo lại khiến nàng đau điếng…
-THẢO!!! –Giọng ông Phú vang lên, Thảo mừng rỡ như vừa được
ông kéo từ địa ngục lên vậy, âm thanh cuộc sống lại quay trở lại… trong màn mưa
dày đặc, nàng thấy bác Phú đang nằm lên một tảng đá to, một tay bác bám vào cột
trụ một tay nắm tay Thảo, cũng may lúc đó chân Thảo mặc dù đang ở dưới nước
nhưng nàng vẫn đang đạp lên những thanh tre của cây cầu… Lúc này một nửa thân
dưới của Thảo đang bị ngâm dưới dòng nước lạnh giá, Thảo không nhún lên được vì
ở dưới sâu quá mấy cây tre không chạm xuống được đáy. Nàng mặc dù đã được bác
Phú tóm chặt nhưng nàng vẫn rất sợ, nàng dùng tay còn lại của mình vơ xung
quanh tóm vào những cây cỏ dại mọc cạnh tảng đá và tự kéo mình lại.
-A!!!! cố lên cháu!!! VỨT BALO ĐI!!! –Ông Phú gồng cứng cả
cơ thể, ông gào to lên vì cảm thấy nặng quá… Thấy vậy Thảo vội vàng run run luồn
một tay qua chiếc đai và thả ra, sau đó tóm vào tay ông Phú, thấy vậy ông chuyển
giữ tay kia của Thảo để nàng thả balo ra… khó khăn chồng chất khó khăn, chiếc
áo mưa ướt nhẹp dính vào người Thảo khiến nàng cự động khó hơn nhưng cuối cùng
chiếc balo chứa túi ngủ tụt khỏi người Thảo và trôi theo dòng nước rất nhanh….
Lúc này nàng đã nhẹ hơn, ông Phú bắt đầu dùng hết sức bình sinh của mình để kéo
Thảo lên, chân gồng, mông đít thít cả lại. Cũng may ông có tập gym thường xuyên
chứ không ở cái tuổi của ông chỉ có đường mà ngã xuống theo Thảo.
-Ai da… A!!!! –Thảo cũng dùng hết sức mình để lết lên mỏm đá
cùng bác Phú. Lúc này ông Phú kéo được Thảo lên một đoạn rồi, ông lùi lại lấy một
chân móc vào cột trụ tre và dùng tay còn lại kéo Thảo lên.
-AR!!!!!!!!!!!!!!!!!!!! –Ông Phú gồng nổi cả gân mặt, ông
dùng tất cả sức lực của mình kéo Thảo lên bờ… cuối cùng Thảo cũng bò lên được mỏm
đá, ông Phú mệt quá nằm vật ra đất cạnh đó thở hổn hển, Thảo ở trên mỏm đá sợ
quá, nàng không dám nhìn xuống dòng nước đen ngòm hung dữ đó mà run run leo xuống
và nằm cạnh bác Phú ôm tay thở dốc vì mệt và đau. Tầm một phút sau nàng hoàn hồn
lại mới nghe thấy tiếng của Minh gọi tên nàng ở phía bên kia bờ, giọng anh đã lạc
hẳn đi.
-Thảo!!!!!!!!!!! Thảo ơi!!!!!!!!!! –Trong màn mưa dày đặc
Minh vẫn nhìn thấy từ xa bóng dáng Thảo đã được kéo lên bờ, anh vừa mừng vừa lo
sợ. Chưa bao giờ trong cuộc đời anh sợ đến mức này, điều anh sợ hơn cả cái chết
đó chính là đánh mất Thảo, nếu nàng không còn trong cuộc đời này có lẽ Minh
cũng sẽ tự tử theo nàng.
-Em!!! Đây!!!! –Thảo run run đứng dậy và hét về phía bên
kia.
-EM CÓ BỊ THƯƠNG KHÔNG????? –Minh gào to, lạc cả giọng.
-EM KHÔNG!!! BÁC PHÚ CỨU EM!!!!
-EM Ở IM ĐÓ! ANH SẼ TÌM CÁCH SANG NGAY BÂY GIỜ!!!!! –Minh rất
mừng khi vợ mình bình an vô sự, anh thầm cảm ơn một lời cảm ơn sâu sắc đến bác
Phú, việc này khiến anh cảm kích vô cùng… nhưng lúc này không phải lúc nghĩ đến
ơn huệ, anh cần phải sang bên đó càng nhanh càng tốt.
-Tốt rồi! may quá! Ơn trời!!!! con bé không sao rồi! –Ông Vũ
trợn to mắt nuốt nước bọt vỗ bồm bộp vào ngực mình vì tức ngực.
-Bác! Bác ơi!!! –Minh gọi ông dẫn đường, thấy ông ta cũng
đang cuống cuồng nói tiếng dân tộc với cái điện thoại.
-BÁC ƠI!!! –Minh gào to lên, vì những hạt mưa rơi càng lúc
càng nặng hạt, có lẽ ông ta lãng tai không nghe được.
-Ơi! ơi!! ơi!!!.... –Tay ông dẫn đường run lẩy bẩy vì sợ.
-VỢ CHÁU KHÔNG SAO, VỢ CHÁU LÊN ĐƯỢC BỜ BÊN KIA RỒI! BÂY GIỜ
BÁC DẪN ĐƯỜNG CHO CHÁU SANG BÊN ĐÓ!
-MAY QUÁ!!! @#$@#%#$%^#$ -Ông dẫn đường nói một tràng tiếng
Thái và nhìn sang phía bờ bên kia nhưng mưa dày quá chẳng thấy gì.
-BÂY GIỜ LÀM SAO SANG ĐƯỢC BÊN KIA HẢ???? –Ông Vũ tức giận
trừng mắt nói với ông dẫn đường.
-PHẢI GỌI THÊM NGƯỜI! NHƯNG ĐIỆN THOẠI KHÔNG CÓ SÓNG! –Ông dẫn
đường nói.
-SAO PHẢI GỌI THÊM NGƯỜI??? –Ông Vũ vừa vuốt những giọng nước
mưa trên mặt vừa nói.
-TRỜI MƯA! ĐƯỜNG KHÓ ĐI LẮM!!! TÔI SỢ SẠT LỞ THÌ SẼ KHÔNG ĐI
QUA CẦU SẮT ĐƯỢC! PHẢI DỌN ĐƯỜNG! MƯA TO THẾ NÀY NHIỀU BÙN ĐẤT LẮM!!!
-BÁC DẪN ĐƯỜNG CHO CHÁU LÊN CẦU SẮT, BÂY GIỜ CHỜ NGƯỜI ĐẾN
BAO GIỜ, CHƯA KỂ ĐIỆN THOẠI MẤT SÓNG THẾ NÀY! –Minh vừa nói vừa đưa điện thoại
iphone 14 của mình ra mưa cho mọi người xem.
-CÁC VỊ KHÔNG HIỂU RỒI, KHÔNG KỂ ĐẾN SẠT LỞ, HAI NGƯỜI ĐI
TRƯỚC NHỠ BỊ LẠC THÌ SAO, HỌ ĐÂU BIẾT ĐƯỜNG, TRỜI Ạ!!… PHẢI CÓ ĐỘI CỨU HỘ ĐI
CÙNG!! -Ông dẫn đường dậm chân đập tay giải thích cho bố con Minh.
-THẢO! THẢO ƠI!!!!!-Thấy vậy Minh liền gọi to tên Thảo.
-……….. –Rào!!! Rào!!! Rào!!!! Minh chỉ nghe thấy tiếng mưa vọng
đến. Bờ bên kia không có một chút hồi âm nào.
-THẢO ƠI!!!!!!!!!!!!!!!!
-THẢO ƠI!!!! NGHE THẤY ANH GỌI KHÔNG! EM Ở IM ĐÓ ĐỪNG ĐI
ĐÂU!!!!!
-THẢO ƠI!!! CON CÓ NGHE THẤY KHÔNG? –Ông Vũ sốt ruột cũng gọi
theo. Nhưng đều không nhận được hồi âm từ bờ bên kia… Điều này khiến bố con
Minh càng thêm lo lắng…
……….
…. 5 phút trước tại bờ bên kia….
-Hờ hờ hờ… -Ông Phú thở hổn hển ngồi dậy.
-BÁC! BÁC CÓ SAO KHÔNG Ạ? CHÁU CẢM ƠN BÁC! Huhu –Thảo đỡ ông
Phú. Nàng vừa khóc vừa ôm trầm lấy bác Phú, mặc dù cổ tay nàng đang đau.
-Bác không! KHÔNG SAO! CHÁU CÓ SAO KHÔNG? –Ông Phú đưa tay
ôm lại Thảo, hai bác cháu ôm chặt nhau. Mùi thơm của Thảo lại quyện vào mũi ông
Phú, ông cảm nhận được bộ ngực to của Thảo đang dí sát vào người mình khiến
chim ông Phú cửng lên nhanh chóng… Ông Phú xấu hổ, ông cũng không ngờ được bản
thân mình lâm vào hoàn cảnh này mà vẫn cửng được.
-CHÁU KHÔNG!!! Hic hic…. Chỉ hơi đau cổ tay thôi ạ… –Thảo bỏ
bác Phú ra và lau nước mắt lẫn nước mưa trên mặt mình… Người nàng run lên vì lạnh.
-MƯA TO QUÁ…. BÁC CHÁU MÌNH TÌM CHỖ TRÚ KHÔNG CHÁU SẼ ỐM ĐÓ!
–Ông Phú nói vào tai Thảo… Người ông cũng run không kém, chẳng qua ông đang cố
tỏ ra mạnh mẽ trước mặt Thảo.
-NHƯNG…
-CÂY CẦU ĐỔ RỒI! CHÚNG TA KHÔNG NGỒI ĐÂY MÃI ĐƯỢC! NẾU CỨ DẦM
MƯA THẾ NÀY KHÔNG TỐT ĐÂU!!!–Ông Phú giải thích.
-VÂNG! NHƯNG CHÁU NGHĨ BÁC CHÁU MÌNH NÊN Ở GẦN ĐÂY, VÌ CHẮC
CHẮN ANH MINH SẼ TÌM CÁCH ĐẾN ĐÂY… NẾU BÁC CHÁU MÌNH ĐI QUÁ XA SẼ BỊ LẠC ĐÓ Ạ…
-Thảo nói vào tai ông Phú, nàng cứ phải nói to vì trời mưa to quá át cả tiếng
nói của mình...
-UH! CHÁU NÓI ĐÚNG! NHƯNG CHÚNG TA KHÔNG THỂ Ở ĐÂY MÃI ĐƯỢC,
CHÁU KHÔNG THẤY BÙN ĐANG CHẢY XUỐNG SAO? –Ông Phú sờ thấy bùn dưới đất nên rất
lo lắng, vì cạnh suối là một ngọn đồi nương khá cao. Đất đang có chiều hướng chảy
từ trên đỉnh đồi xuống. Thảo cũng đưa tay xuống sờ toàn đất nhão kèm với nước
đang chảy khá nhiều dưới chân nàng… nàng và ông Phú đành phải di chuyển khỏi
nơi nguy hiểm này.
-Roạt! roạt! –Cả Thảo và ông Phú đều xé áo mưa ra, bởi vì cả
hai người đều ướt như chuột lột rồi, mưa to thế này chẳng chiếc áo mưa nào chịu
được cả.
-BÁC PHÚ ƠI! BÁC CHÁU MÌNH ĐI QUANH ĐÂY THÔI, NẾU KHÔNG SẼ LẠC
ĐẤY Ạ!!! –Thảo bước những bước chân nặng nhọc lên đồi, vì bên dưới đôi giày
nàng lúc này chắc chắn dính đầy bùn đất thành từng tầng rồi.
-Ừ! CHÚNG TA ĐI LÊN TRÊN! TÌM CHỖ TRÚ CHÂN!!! CHÁU ĐI CẨN THẬN!
NHIỀU BÙN LẮM!!! –Hai bác cháu kéo tay nhau, tay bám tay víu cùng nhau đi lên
ngọn đồi nương của người Thái, càng leo lên cao tiếng suối hung dữ càng xa dần,
chỉ còn tiếng mưa rào… dần dần hai bác cháu không biết đã leo đến đâu nhưng tiếng
suối đã không còn, lúc này hai người đã nói chuyện được bình thường mà không phải
gào lên nữa.
-Cháu mệt quá… -Thảo ngồi xuống một tảng đá gần đó, đôi giày
của nàng đã lấm lem bùn đất. Quần áo thì ướt sũng. Nàng bỏ điện thoại ra xem
thì thấy không có một chút sóng nào, nàng cau mày thất vọng lại đút vào túi. Thảo
và ông Phú lúc này chẳng khác gì hai con chuột tắm mưa.
-Được rồi! ta trèo đến đây thôi! Bác cũng mệt lắm rồi… ở đây
an toàn hơn rồi… -Ông Phú cũng ngồi xuống tảng đá cạnh Thảo, ông dựa lưng vào
chiếc balo to hơn người mình thở dốc, leo dốc đã mệt, dép thì không còn lại phải
khoác thêm cái balo to bự chảng này nữa… Hai bác cháu ngồi thở một lúc thì mới
để ý lúc này… trời tối quá… cả hai chẳng nhìn thấy gì, nỗi sợ này qua đi lại đến
nỗi sợ khác.
-Không biết lúc nào anh Minh mới đến nữa hic hic… -Thảo sợ
hãi ngồi im nép nép vào bác Phú.
-Cháu đừng sợ… yên tâm… -Ông Phú thấy vậy choàng tay sang
vai Thảo ôm, hai bác cháu ngồi dầm mưa dưới một tán cây to…. Người ông Phú run
lẩy bẩy.
-Bác chỉ sợ cháu ốm thôi! Người cháu run lên đây này! –Ông
Phú vừa nói vừa ôm chặt Thảo hơn, thậm chi ngón tay ông đã chạm cả vào ngực
nàng nhưng Thảo mặc kệ, lúc này nàng không có tâm trí nào suy nghĩ đến chuyện
đó.
-Bác… cháu còn thấy bác run hơn ý, bác có sao không ạ? Cháu
sợ… bác tuổi cao rồi… nhỡ bác bị ốm… -Thảo nói giọng run run vì lạnh.
-Không sao… không sao… bác ôm cháu thế này là bác thấy ấm rồi…
-Ông Phú run lập cập, vì tuổi đã cao nên ông không có sức chịu đựng tốt như Thảo…
thậm chí lúc này ông còn cảm thấy rất mệt, đầu óc có dấu hiệu bị choáng.
- Cũng lâu rồi… sao không thấy anh Minh đến nhỉ?… liệu anh ấy
có lạc đường không bác?
-Bác… cũng không rõ… nhưng cháu yên tâm… Minh có người dẫn
đường đi cùng… bác tin họ sẽ tìm thấy ta thôi…. –Ông Phú vừa ôm Thảo vừa nhìn
lên những ngọn cây rừng nghiêng sang trái nghiêng sang phải rào rạc tiếng lá,
tiếng cành cây va vào nhau, cùng với tiếng mưa rào và tiếng gió tạo nên những
âm thanh đáng sợ trong núi rừng Hòa Bình… khiến một người sống 90% kiếp người
như ông Phú cũng cảm thấy sợ hãi… Nhưng điều ông lo hơn lúc này đó là sức khỏe
của mình, cứ ngồi đây thế này cũng không phải ý hay, chờ càng lâu ông càng cảm
thấy mệt.
-Hừ hừ… bác Phú ơi…. liệu ở đây… có ma không bác…. –Thảo sợ
hãi run cả người, nàng bất chợt lại nghĩ đến truyền thuyết ở Bản Làng Cổ về ma
cà rồng, ở đây cũng là bản lại còn tách biệt với thế giới bên ngoài nên Thảo lại
càng sợ…
-Không có đâu cháu… ma quỷ chỉ là mê tín… –Ông Phú khẳng định
chắc nịch nhưng ông vẫn rất sợ khi ở trong khung cảnh như thế này. “khụ khụ”
ông Phú bắt đầu ho và người run càng lúc càng mạnh.
Hai bác cháu im lặng một lúc, hai cơ thể run lên vì lạnh và
sợ, một bầu trời tối đen như mực, chỉ có tiếng mưa rào không có dấu hiệu dịu đi….
Bỗng… có hai bàn tay đưa lên một tay bịt miệng Thảo một tay bịt mồm ông Phú.
Khiến cả hai bác cháu giật mình bắn cả tim ra ngoài, hồn bay phách lạc.
-A!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
A!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!! –Cả hai bác cháu hét to trong khi hai bàn tay vẫn
đang bịt miệng họ.
-Éc éc éc!!! Éc éc éc!!! Éc éc éc!!! Xào xạc, rào rạo bạch bạch
bạch Éc éc éc!!! –Tiếng lợn vang lên cùng tiếng người hét.
-#@%@#%^#$%@#% - Bỗng có giọng một cô gái nói tiếng Thái
vang lên.
-ưm… ai… ai đó…. –Thảo sợ hãi vì không biết ai đang bịt miệng
mình... nhưng nàng chắc chắn đây không phải tiếng của ma quỷ vì nàng đã nghe và
biết đây là tiếng của người dân tộc Thái rồi, giống hệt giọng ở Bản Làng Cổ.
-#%#$^@#%@#%@ -Lại đến giọng của một người con trai nói tiếng
Thái từ xa tiến lại gần.
-Trời ời! ông này ngất rồi! –Giọng một cô gái nói tiếng Việt
cạnh Thảo, giọng hơi ngọng.
-Ai đó… ưm… ai… làm ơn… huhu -Thảo sợ hãi nói. Vì trong đêm
tối nàng không biết ai đang bịt miệng mình, nhưng có vẻ là một cô gái.
-@#%#$%^#$^@#% -Cô gái bị miệng Thảo nói tiếng Thái và thả
tay ra. Thảo vội vàng đứng dậy và lấy điện thoại ra bật đèn flash. Trước mặt Thảo
có ba người đang dơ tay che ánh đèn flash của nàng, một chàng trai cởi trần tay
cầm gậy đang đứng cạnh một cô gái đeo túi thổ cẩm, có lẽ là cô gái vừa bịt miệng
nàng, sau đó nàng soi sang bên cạnh thấy bác Phú đang ngất trên cành quất nằm gục
vào người cô gái biết nói tiếng Việt.
-A!!! bác Phú! –Thảo giật mình khi thấy bác Phú như vậy.
-Không sao! ông ấy chắc bị ngất vì sợ thôi đó… -Cô gái nói
tiếng việt rất tốt nhưng giọng lại ngọng ngọng lờ lợ.
-Các chị là ai… -Giọng Thảo run run khẽ đưa ánh đèn flash xuống
vì sợ chói mắt người đối diện.
-Chị là khách du lịch đúng không? Sao lại ở nơi hoang vu hẻo
lánh thế này? – Cô gái cười nói, nhìn người này trông rất trẻ khả năng chạc tuổi
Thảo.
-Vâng! Bọn em đang bị lạc đoàn, bọn em đi qua cầu tre bên dưới,
nhưng cầu bị đổ rồi nên những người còn lại đang ở bên kia suối… -Thảo đứng chắp
tay ở bụng nhíu lông mày lại nói lễ phép, vì nàng không biết người đối diện tuổi
tác thế nào nhưng cứ xưng em trước cho lịch sự… Thảo cảm thấy yên tâm hơn một
chút vì những người này không phải người xấu, nhìn họ rất lành.
-Bị đổ rồi sao? cái cầu đó ọp ẹp lắm, ai lại dẫn các chị đi
đường đó thế? –Cô gái nói và nhìn xuống chân đồi tối thui. Cô gái người Thái
cũng rất lịch sự và gọi Thảo bằng chị, vì đó cũng là một nét đặc trưng của người
dân tây bắc, không biết đối phương có hơn tuổi mình hay ít tuổi hơn, lần đầu gặp
luôn gọi người khác bằng anh hoặc bằng chị.
-Có một người hướng dẫn bảo đi đường này nhanh hơn… -Mắt Thảo
rưng rưng, nàng chút nữa thì khóc, nàng khóc không phải vì sợ mà vì vui mừng.
-#%#$^&#$*#$$&#&$ -Anh chàng người Thái lên tiếng.
-@#%#^&%$^*#%@# -Cô gái cũng quay lại nói điều gì đó.
-Thôi chị đi theo bọn em, trời mưa thế này mình phải tìm chỗ
trú đã… phải lo cho ông cụ này đã! -Cô gái vừa nói vừa cười rồi đỡ ông Phú dậy,
anh chàng kia cũng cười khúc khích dắt cây gậy vào đai bụng và đi đến vác ông
Phú nhỏ bé cùng chiếc balo lên vai mình.
-AI ĐẤY! THẢ TÔI RA!!!! –Vừa bị vác lên vai ông Phú cũng tỉnh,
theo phản xạ ông dãy đành đạch như con cá lớn vừa bị bắt lên khỏi nước, chàng
trai thấy vậy liền đặt ông Phú xuống vì bị ông đấm thùm thụp vào đầu.
-Bác Phú! Bác Phú! –Thảo chiếu đèn flash vào bác Phú và trấn
an.
-Thảo à? ai vậy… đây là ai? –Ông Phú nhìn xung quanh rồi lo
lắng nói.
-Bọn cháu là dân bản ở đây! Xin lỗi ông vì lúc nãy bọn cháu làm
ông sợ -Cô gái ôm miệng cười tủm tỉm.
-Vậy… vậy à… vậy…. vậy… thì tốt rồi… -Ông Phú lại nhìn xung
quanh thêm lần nữa.
-@#$@^$%*%^&%$% -Chàng trai kia nói và chỉ tay chỉ chân
ra tứ phía như muốn nói gì đó.
-Ha ha… anh ấy bảo lúc nãy tiếng hét của mọi người làm con lợn
sợ bỏ chạy đó! –Cô gái cười rung cả người nói.
-Lợn ư? –Thảo lúc này mới nhớ, lúc bị bịt miệng nàng có nghe
thấy rất nhiều tiếng lợn chạy nháo nhác xung quanh.
-Vâng! Bọn em đang đi săn lợn rừng, con này to lắm, bọn em
rình nó mấy ngày rồi, hôm nay mưa to nó mới ra khỏi hang, rình nó cả buổi cuối
cùng lại gặp chị với ông đây đang nói chuyện… ngồi đúng lên hang nó ha ha! –Cô
gái vui vẻ kể mà không hề có ý trách Thảo hay ông Phú.
-Bọn em xin lỗi… -Thảo cảm thấy có lỗi khi mình đã làm hỏng
chuyện săn lợn của họ.
-Ha ha có gì đâu, không phải xin lỗi đâu chị, bọn em biết
hang của nó rồi, mai kia lại ra rình là được ha ha, mỗi tội phải chờ trời mưa
nó mới không đánh hơi thấy người. –Cô gái vừa nói vừa đi lên trên đồi cùng với
hai người còn lại.
-Bây giờ… chúng ta sẽ đi đâu? Khụ khụ! –Ông Phú đề phòng hỏi,
ông rất xấu hổ khi vừa rồi bị dọa đến ngất đi, nhưng thực sự sức khỏe của ông
lúc này không được tốt lắm.
-Bọn cháu sẽ đưa ông và chị lên hang, ở gần đây có một cái
hang, chúng ta trú mưa ở đó, sáng mai bọn cháu đưa hai người về bản… -Những bước
đi thoăn thoắt của dân bản địa đã dẫn ông Phú và Thảo đi vào con đường mòn lúc
nào không hay. Lúc này đường đã dễ đi hơn rất nhiều.
-Vậy à, cảm ơn các cháu! Mà gọi ta là bác thôi! Trông ta già
thế sao Khà khà! –Ông Phú đã cảm thấy yên tâm hơn và cười khoái trí. Sau một hồi
leo núi theo chân người bản địa, ông Phú và Thảo được đưa đến một cái hang khá
rộng. Bước vào bên trong cảm giác lạnh hơn ở ngoài rất nhiều nhưng tránh được
cơn mưa.
-Trong này lạnh quá… -Thảo rét run nói.
-@#%$#$%^#$^$%& -Chàng trai kia nói và lạo xạo làm cái
gì đó, Thảo cầm điện thoại soi khắp hang, ở đây khá nhiều rơm rạ và củi khô, có
lẽ đây là cái hang sinh hoạt của bà con nơi đây mỗi khi đi nương dãy ở khu vực
này.
-Không biết anh Minh có tìm thấy chỗ này không nữa? –Thảo
nhíu lông mày mặt buồn bã nói.
-Chị yên tâm! Họ phải vòng lại đường cầu trên thượng nguồn mới
vào được trong bản, mà trời mưa thế này đường đất khó đi có khi phải đến sáng mới
vào được trong bản, nên hôm nay ta cứ nghỉ ở đây đã, sáng mai em đưa chị với
ông… à nhầm hihi… và bác vào trong bản thì kiểu gì cũng gặp lại mọi người thôi...
chị đừng lo nha! Bọn em người trong bản cũng làm du lịch mà hihi –Vừa nói cô
gái vừa dọn dẹp sạch sẽ xung quanh dưới ánh đèn flash của Thảo và dựng các cây
củi vào với nhau có lẽ họ chuẩn bị đốt lửa sưởi ấm.
-Bác Phú ơi!... –Thảo kéo tay ông Phú.
-Hả?... ơi!... sao thế cháu? –Ông Phú quay lại nhìn Thảo, mặt
ông héo như quả táo tàu run lên bần bật.
-Họ chuẩn bị đốt lửa kìa… -Mặt Thảo nhìn ngộ ngộ không biết
nàng đang trông chờ điều gì.
-Uh… phải đốt lửa mới ấm cháu ạ… khụ khụ! -Ông Phú không hiểu
ý Thảo.
-Không! Ý cháu là… họ sẽ tạo ra lửa kiểu thời cổ xưa ý… xoay
xoay mấy cây gỗ vào với nhau ý! –Thảo tủm tỉm mặt hào hứng chờ đợi. Ông Phú
không nói gì, nhưng mặt ông cũng hiện rõ sự phấn khích. Hai bác cháu nhìn chằm
chằm cô gái và chàng trai đang ngồi trước đống củi khô đã được chất lên thành
hình tam giác. Chàng trai bện một nhúm rơm khô còn cô gái loay hoay tìm cái gì
đó xung quanh mình, lục các túi trước những ánh mắt tò mò hào hứng của Thảo,
nàng sẽ được chứng kiến cách người ta tạo ra lửa bên ngoài đời thực chứ không
phải trên phim ảnh nữa. Một lúc thấy cô gái quay lưng thổi thổi và vẩy vẩy thứ
gì đó… tầm 2 phút thì cô gái quay lại.
-“Tạch! Tạch!” –Cô gái đưa ra cái bật lửa và trâm vào một
nhúm rơm đã bện của chàng trai trước sự bất ngờ của Thảo và ông Phú. Hai người
đỏ cả mặt quay người ra chỗ khác.
-Bác cháu mình hơi khinh thường họ rồi… -Ông Phú nháy Thảo
và nói thầm.
-Hic… cháu cứ tưởng họ sẽ tạo ra lửa bằng cách đó chứ… ngại
quá huhu… -Thảo đẩy đẩy vào người bác Phú. Nàng liếc mắt nhìn ánh lửa đang cháy
to dần, mọi thứ trong hang sáng lên. Lúc này chàng trai và cô gái kia đang dọn
dẹp và chất rơm thành một hình tròn giống như chiếc giường vậy. Cả ba người bản
địa nhìn khá trẻ có lẽ họ cùng lứa với nhau ở trong bản. Lúc này chàng trai mới
nhìn lên và thấy gương mặt xinh đẹp của Thảo, anh ta như bị hút hồn một lúc rồi
quay đi tiếp tục công việc của mình.
Sau khi công việc dọn dẹp, bện rơm thành giường xong thì Thảo
bỗng thấy chàng trai và cô gái cởi đồ ngay trước mặt mọi người, họ lột áo ngoài
và cởi quần, con chim tồng ngà tồng ngồng trước mặt Thảo, cô gái kia cũng vậy,
lột sạch mà chẳng ngại ngần chút nào, cặp vú xệ, lông mu rậm rạp đen xì hiện ra
làm ông Phú và Thảo đỏ cả mặt.
-A!!! –Thảo đỏ ửng mặt hét lên và quay đi chỗ khác, ông Phú cũng
xấu hổ quay mặt đi.
-Ha ha chị đừng ngại, ở đây bọn em tắm tiên với nhau suốt
nên hai người có lẽ chưa quen! @#%@#%^#$^#^$ –Cô gái kia vừa bện rơm vừa nói,
và quay lại nói với chàng trai và cô gái kia điều gì đó.
-@#%$@#^$%&$% -Chàng trai cũng nói rồi vung tay vung
chân cười cười, có lẽ anh ta cũng hơi ngại Thảo nhưng hành động của anh ta giống
kiểu ướt thế này không cởi đồ ra sẽ rất khó chịu, và dường như anh ta thấy chuyện
này hết sức bình thường.
-Nhưng… nhưng cởi hết ra thế kia á chị? –Thảo không dám quay
lại nhìn.
-Không cở ra chị sẽ ốm đó, ai cũng ướt như chuột rồi ha ha…
Chị với bác đây cũng cởi ra đi! Đừng ngại! ui dời bọn em ấy à, mưa gió cũng như
trời nắng, thích thì mặc không thích thì thôi ấy mà, nhiều lúc trưởng làng còn
quán triệt phải tập thói quen lịch sự trước mặt người khác vì làng có nhiều
khác du lịch tới thăm, làm vậy họ sẽ rất ngại. –Vừa nói cô gái cũng lột đồ mình
ra và phơi lên cách vách đá gần đó.
-Cô gái nói đúng đó… Nếu không cởi ra hong khô quần áo thì sẽ
rất khó chịu… cẩn thận còn ốm đó -Ông Phú nhìn Thảo nói. Sau đó ông đặt balo xuống
đất và cũng lột áo mình ra và cởi chiếc quần dài phơi lên vách đá. Lúc này ông
Phú còn đúng cái quần đùi bên trong, chân tay ông run lẩy bẩy tiến tới đống lửa
ngồi.
Thảo lưỡng lự, nàng rất xấu hổ nếu phải cởi đồ ra ở đây
nhưng mọi người nói đúng, cả người nàng dính nước mưa ướt nhẹp thế này, đầu tóc
cũng vậy, nếu như không hong khô người thì hôm sau chắc chắn sẽ bị ốm nặng… sức
khỏe là quan trọng, nàng nhìn ba người kia rất tự nhiên, họ chẳng chút ngại
ngùng nên Thảo cũng cảm thấy đỡ xấu hổ… thôi thì nhập gia tùy tục, hay sống đâu
thì âu đó… nàng đành từ từ lột áo phông của mình xuống, cơ thể trắng ngần cùng
với bộ ngực to được ôm bởi chiếc áo lót mỏng cũng hiện ra, bốn người bao gồm cả
ông Phú nhìn Thảo không chớp mắt, lúc này họ mới để ý thấy Thảo không những có
khuân mặt xinh đẹp thanh tú mà còn có cơ thể đẹp như tiên nữ nữa… Ông Phú nuốt
nước bọt nhìn vào ngực Thảo, đôi môi khô, tím ngắt của ông run run lên vài cái,
chàng trai và cô gái cũng trầm trồ khi thấy cơ thể của Thảo, chắc họ chưa bao
giờ thấy cô gái nào đẹp thế này trong đời.
-@#%#$&%$&#^# -Thấy Thảo ngại cô gái kia quay lại
nói với hai người còn lại nên giữ ý tứ, cả hai người họ như bị Thảo hớp hồn, bị
nhắc nhở cô gái và chàng trai liền bừng tỉnh quay mặt đi chỗ khác.
Thảo đỏ mặt, thôi thì mình cũng chỉ là dân du lịch, họ cũng
không biết mình là ai, với lại họ còn đang trần chuồng kia mà, nàng cũng rất
khó chịu với chiếc quần đang bó sát da thịt nàng lại ướt ướt dính dính thế này.
Thảo ngồi lên tảng đá nhẹ nhàng cởi nốt chiếc quần dài ra ngoài. Lúc này cơ thể
siêu phẩm của nàng lại một lần nữa được lộ ra nhiều hơn, trên người nàng chỉ
còn chiếc áo lót và quần lót màu trắng. Bộ mông to mẩy của Thảo nẩy lên khi
phơi đồ, đôi chân dài trắng mịn của nàng nhìn càng mịn hơn khi ở dưới ánh lửa hồng.
Chàng trai người Thái không kìm được lòng mà lén nhìn Thảo, nhưng vì bản tính
chân chất nên anh ta không dám nhìn nhiều. Không thể phủ nhận được vẻ đẹp của
Thảo luôn hút hồn người đối diện. Nàng như một cục nam châm lớn khiến người ta
không cưỡng lại được, kể cả là nữ giới.
-Trời ơi! chị là thần tiên hay sao mà chị đẹp vậy? –Cô gái
kia ngồi khoanh chân ở đống lửa nói, cô ta không ngại gì khi đang trần như nhộng
trước mặt ông Phú.
-Hì… Chị quá khen ạ… -Thảo ngại không biết nói gì, nàng từ từ
ngồi xuống cạnh đống lửa. Ở đằng sau hai người bản địa kia đã nằm ôm nhau ngủ
và nói cái gì đó không thể hiểu được. Có lẽ họ cũng khéo léo đi ngủ sớm và quay
lưng vào trong để Thảo không cảm thấy xấu hổ.
-Cháu là người bản địa ở đây mà nói tiếng phổ thông tốt thật
đấy! –Ông Phú ngồi xuống và nói rất tự nhiên nhưng đôi lúc ông vẫn liếc vào cặp
vú xệ và trùm lông đen của cô gái trước mặt mình.
-Cả bản mỗi cháu và anh của cháu nữa biết nói tiếng việt
thôi! Ngày trước già làng cho chúng cháu ra ngoài huyện học tiếng, sau đó cũng
về bản để làm phiên dịch cho người du lịch… cách đây vài năm… khi có một vài
người bạn của anh cháu đến chơi thì cũng nói ở đây nên phát triển du lịch, rồi
từ đó dần dần có rất nhiều người đến bản cháu, vì thiên nhiên ở đây rất đẹp nên
người ta mê lắm hí hí… -Cô gái nói cười vô tư.
-Nhưng… -Thảo mỉm cười đưa một ngón tay lên miệng và nhìn
vào cơ thể của cô gái, cô gái thấy lạ nhưng cũng hiểu ý.
-À! cái này ấy hả, chị vào trong bản em đến chiều còn thấy cả
bản tắm tiên với nhau đó chị ha ha… Nó giống như một phong tục của người dân tộc
Thái bọn em đó chị. Nên bọn em quen rồi không thấy ngại đâu, nên chị cũng đừng
ngại… người kinh có câu gì nhỉ? À! nhập gia tùy tục hihi –Cô gái cười tươi nói.
Thảo mỉm cười, nàng cũng không thể hiểu hết được quan điểm của
họ nên đây cũng là một vốn kiến thức nhỏ nàng tích lũy được khi đến đây, việc
trần truồng trước mặt người khác thế này đối với nàng thật không quen chút nào,
nó giống như thổ dân bên châu phi vậy… Không ngờ ở Việt Nam lại có những nơi
còn cách sống “mát mẻ” như vậy, có lẽ không riêng gì ở đây, chắc hẳn còn rất
nhiều người dân ở nơi khác họ cũng sinh sống giống như thế này… Tự nhiên nàng cảm
thấy mình như được sống giống như những người tiền xử ngày xưa, trần truồng rồi
ở trong hang, đốt lửa… đây cũng là một trải nghiệm thú vị đấy chứ…
-Bác mệt ở đâu ạ? Cháu nhìn mặt bác có vẻ không khỏe… –Cô
gái nhìn ông Phú nói. Vì thấy ông đang ôm bụng co chân, mặt thì hơi gượng, đôi
môi thì tím tái run lẩy bẩy.
-À không! Chắc do bác… do bác… dính mưa nên… ốm! –Ông Phú cười
trừ nói nhưng thực ra chim ông đang cửng lên khi ngồi đối diện với cô gái trước
mặt, nhìn body của cô ta thì không được đẹp mấy nhưng dù gì cũng là nữ giới nên
ông Phú không thể nào không cửng. Còn chưa kể Thảo ngồi bên cạnh, ông không cửng
mới lạ, mặc dù ông cũng không được khỏe cho lắm vì bị nhiễm lạnh rồi.
-Bác có mệt lắm không ạ? Lúc nãy bác còn bị ngất đó! –Thảo
lo lắng nói, nàng đặt một bàn tay lên trán ông Phú.
-Hèm… e hèm!! Khụ khụ… -Ông Phú không nói gì, ông xấu hổ khi
lúc nãy bị dọa đến ngất đi, ông liếc nhìn cô gái thì thấy cô ấy đang cười tủm tỉm
nhìn ông.
-Bác đi nằm nghỉ trước đi ạ… -Thảo nhìn vào balo đựng túi ngủ
nói.
-Bác mệt thì nằm lên đây này, khổ nhìn bác già cả rồi mà phải
đi leo núi với con cháu thế này hihi… -Cô gái kia nói rồi chỉ vào đống rơm của
mình.
-Bác cảm ơn! Nhưng cháu sẽ ngủ đâu? –Ông Phú nhìn xung quanh
thì chẳng còn tí rơm nào để bện thêm một chiếc giường nữa.
-Bác cứ đi ngủ đi, bác già rồi cháu nhường bác đó hihi, ở bản
cháu nhìn bác già như già làng của bọn cháu ý hihi… -Cô gái vô tư cười nói. Ông
Phú mặt nghệt ra khi bị so sánh với người già nhất bản của cô bé.
-Bác ngủ trong túi ngủ đi ạ, ở ngoài này lạnh lắm, nhỡ bác bị
cảm thì nguy lắm ạ… -Thảo lo lắng cho bác Phú.
-Thế còn cháu… -Ông Phú thở mạnh nói.
-Bác cứ nghỉ trước đi ạ… cháu chưa buồn ngủ… cháu sẽ ngồi chờ
anh Minh ạ… -Thảo nói và nhìn vào đống lửa.
-Hừm! trời mưa to thế này, không biết Minh với bác Vũ có sao
không… Bác tin người dẫn đường sẽ dẫn họ tới đây, hiện tại… cháu nên lo cho sức
khỏe của mình… -Ông Phú nhìn Thảo nói, sau đó ông lại liếc xuống đùi và đôi
chân dài của Thảo, không biết ông đang suy tính điều gì.
-Vâng ạ… bác cứ đi ngủ trước đi… -Thảo nhìn vào túi ngủ, bây
giờ chỉ còn một cái, làm sao nằm vừa hai người đây, và chả nhẽ lại nằm với bác
Phú sao… nhưng… thực sự nàng cũng cảm thấy trong người không được khỏe, nàng
đang cố nhường chiếc túi ngủ êm ái cho bác Phú, vì dù gì bác ấy cũng đã xả thân
cứu mình, Thảo thực sự rất cảm kích với hành động của bác ấy… đây là lần thứ
hai bác cứu mình rồi… Nhưng… liệu cô gái kia có cảm thấy kì cục khi mình một
người con gái lại đi nằm chung túi với một người đàn ông không?... Không biết ở
chỗ họ như thế nào… nhưng… hmm… lạnh quá… nếu cứ ngồi thế này mình sẽ lịm đi mất…
-Ừ! ừ!... bác đi nằm trước… bác thấy trong người không được
khỏe…. có gì cháu bảo bác đấy đừng ngại! –Ông Phú đành nghe lời Thảo, ông run
run khệ nệ khom người đứng dậy để che đi con chim khủng đang cửng của mình. Cảnh
tượng này bị Thảo liếc thấy, bỗng mắt nàng trùng xuống nhìn bác Phú. Hmm… thật
là… Thảo ôm đầu nhắm mắt lại… Người thì run lên từng đợt mà sao cái thứ đó vẫn
cứng được cơ chứ…
Ông Phú lấy túi ngủ trong balo ra, cũng may chiếc túi còn mới
nguyên nên được bọc rất kỹ bằng nhiều lớp ni lông, ông Phú trải nó ra đất đằng
sau lưng Thảo, ông đứng loay hoay một lúc để bung túi ngủ ra, trông chiếc túi
ngủ này khá to.
-Owaaaaa! Chiếc túi này tiện ghê!! –Cô gái kia trầm trồ nói.
Ông Phú quay đầu lại nhìn không dám quay lưng lại sợ cô gái kia thấy cái thứ
đang nhô lên trong quần mình.
-Cái quần này ướt quá… bác sợ làm ướt túi ngủ… -Ông Phú nhăn
nhó nhìn Thảo nói.
-Bác… cứ cởi ra đi ạ… lạnh thế này mà bác mặc quần ướt đi ngủ
càng nguy hiểm hơn ạ…-Thảo quay lại nhìn bác Phú, lúc này gương mặt nàng đã hơi
đỏ lên... Cũng có thể do sức nóng của lửa làm mặt nàng ửng đỏ.
-Ừ ừ… để bác cởi… -Ông Phú run run tụt quần xuống ném lên tảng
đá sau đó vội vàng chui vào túi ngủ, Thảo liếc nhìn thấy dương vật to đùng lủng
lẳng của bác Phú, nhìn nó cong tớn lên trông thật đáng sợ.
-Thảo ơi! trong này rộng lắm… -Ông Phú chui vào nằm cựa quậy
một lúc rồi chui đầu ra nói. Thảo quay lại nhìn bác Phú, nàng liếc qua chiếc
túi ngủ rồi nhíu lông mày lại không nói gì và quay mặt đi chỗ khác. Ông Phú thấy
vậy liền cười trừ rồi chui lại vào túi ngủ và kéo khóa, lòi mỗi cái đầu ra
ngoài.
-hmm… ở đây lạnh thật… -Thảo ngồi thu chân và xoa những cánh
tay của mình… trước mặt là lửa thì nóng ran, sau lưng thì bị những cơn gió thổi
vào hang lạnh toát vung lưng… cảm giác sẽ bị nẻ da mất… thời tiết này khắc nghiệt
quá.
-Càng về đêm càng lạnh đó chị, lát nữa chị sẽ ngủ ở đâu? –Cô
gái nhìn Thảo cười nói.
-Em cũng chưa biết… Chắc em sẽ ngồi đây chờ anh Minh… -Thảo
mím môi nhìn vào đống lửa, nàng nghĩ đến chiếc túi của mình đã trôi theo dòng
suối rồi, nếu như có nó ở đây thì đâu khó xử thế này… Điều quan trọng thời tiết
thế này nếu ngủ ngoài này thì không thể, kể cả nằm chiếc giường rơm kia nàng
cũng không nằm nổi, một thiên kim tiểu thư dù có cố thì chắc chắn cũng không thể
ngủ nổi ở đó, còn chưa kể đó là giường của cô gái trước mặt nàng…. Nếu như cứ
ngồi thế này cả đêm thì ngày mai chắc chắn ốm, ốm nặng là đằng khác… nàng cũng
không thể thức đêm được, vì ngay lúc này nàng cũng thấy hơi mệt rồi… Phải làm
sao đây…
-Sao chị không chui vào túi ngủ cùng bác kia kìa! –Cô gái vô
tư nói.
-Như vậy được sao? –Thảo ngạc nhiên, sao cô gái này lại nói
tự nhiên vậy.
-Được chứ ạ! Nếu chị không ngại thôi chứ ở bản bọn em ngủ
chung chăn chung đệm suốt mà chị, em ngủ với ông em suốt có sao đâu… Với lại
bây giờ chị không ngủ trong cái kén đó thì mai chị sẽ ốm đó, bọn em quen rồi
thì có thể ngủ ngoài được… Mà chị có chồng chưa? Oáp!!! -Cô gái nói rồi vươn
vai ngáp một cái.
-Em… em có rồi! –Thảo xấu hổ nói.
-Vậy chị phải xin phép chồng không? –Cô gái ngây ngô nói.
-Em… tất nhiên là có ạ -Thảo mím môi.
-Nhưng quan trọng là sức khỏe, chắc anh nhà cũng hiểu cho chị
thôi! Mà chị yên tâm nếu như anh nhà không biết thì cũng đâu có chuyện gì hihi…
-Cô gái nói chuyện rất đáo để, Thảo cũng chỉ biết cười và cảm thấy người dân ở
đây khá kỳ lạ, nếu đúng như lời cô gái kia thì họ sống khá thoải mái và vô tư.
-Đây là… bác em… nên chắc ngủ một tối cũng không sao đâu…
-Thảo bỗng đỏ mặt không hiểu sao mình phải giải thích như thế nữa. Dù gì… nàng
cũng vài lần gần gũi với bác Phú rồi, đây không phải lần đầu tiên nên cũng đỡ
ngại một chút… với lại những người này cũng không biết mình là ai mà… Và cô ấy
cũng sẽ không nói điều này ra đâu chứ?... Thảo cắn móng tay đắn đo suy nghĩ… Lồng
ngực nàng thở mạnh… Một cơn gió lạnh thổi vào trong hang khiến đống lửa bị thổi
bay đi gần như sắp tắt.
-Vậy chị ngủ với bác nha! Em ngủ ở đây rồi sáng sớm mai đưa
mọi người vào trong bản sớm! –Cô gái vừa nói vừa lên chiếc giường rơm của mình.
Thảo nhìn mọi người, lúc này chỉ còn một mình nàng cố chấp cứng đầu ngồi lại,
những cơn gió càng lúc càng thổi mạnh hơn khiến đống lửa đang lịm dần… Thảo cảm
thấy người dân nơi đây có lối sống phóng khoáng và rất tự do, có lẽ do họ sống
tách biệt với thế giới bên ngoài nên cái cách họ thể hiện nam nữ cũng khác
nhau…
Thảo đứng dậy, nàng mặc mỗi quần lót và chiếc áo con ướt
sũng, nhìn đôi chân dài và cặp mông to trắng tròn của nàng ai nấy cũng muốn đâm
đầu vào mà bú liếm, nó đẹp đến mức con gái còn thấy mê mẩn. Thảo mím môi nàng vẫn
rất lưỡng lự, nàng nhìn ra ngoài cửa hang, trời vẫn mưa rất to, những cơn gió
thổi càng lúc càng mạnh, đây phải là bão chứ không phải mưa rào nữa rồi, nàng cảm
thấy rất lo cho Minh và bố chồng… nhưng lúc này bản thân nàng cũng không biết
làm gì ngoài chờ đợi, dù gì anh Minh cũng đi với người dẫn đường nên sẽ không
có chuyện gì xảy ra đâu, chắc anh ấy phải lo cho mình lắm... Càng nghĩ Thảo
càng muốn trời sáng càng nhanh càng tốt.
Nàng nhẹ nhàng quỳ xuống cạnh túi ngủ, nàng vuốt bộ tóc ướt
của mình rồi quay lại nhìn mọi người một lần nữa, thấy cả ba người bản địa đều
quay lưng ngủ hết rồi, ánh lửa cũng tắt dần… nàng lúc này mới từ từ cởi áo lót
và quần lót của mình ra phơi lên tảng đá cạnh đó cùng với quần áo ông Phú… …
Nàng không thể để đồ lót của mình làm ướt túi ngủ được, nằm trong môi trường ẩm
ướt càng lạnh càng dễ sinh bệnh.
Cơ thể cực phẩm của Thảo hiện ra trước ánh lửa sắp tàn, phần
lông mu gọn gàng nằm giữa mu bướm nàng, bên dưới là đôi chân dài thẳng tắp, bên
trên Thảo phải lấy một cánh tay che đi bộ ngực to của mình. Nàng mím môi quay tấm
lưng trần lại với ba người bản địa. Việc ngủ với bác Phú trần truồng thế này thực
sự rất xấu hổ nhưng không còn cách nào khác, vì lúc này cơ thể nàng đang run
lên cầm cập, nếu cứ đà này nàng sẽ ốm mất… Với thời tiết lạnh giá thế này mà ngủ
một mình cũng không thể ấm bằng ngủ hai người, hai thân nhiệt 37 độ nằm cạnh
nhau sẽ sinh ra nhiều nhiệt hơn… Đây là lần đầu tiên nàng nằm với bác Phú không
một mảnh vải che thân thế này… Thảo xấu hổ và không biết bác Phú liệu có chịu
được không?... Lúc nãy dương vật bác ấy đã ngỏng lên như vậy rồi… Nàng đang suy
nghĩ đến rất nhiều viễn cảnh khiến tim nàng đập nhanh…
Mọi việc có thể xảy đến Thảo đã nghĩ hết trong đầu… Nhưng hiện tại không còn cách nào khác… và nàng tự nhủ rằng mình sẽ cố gắng cân đối mọi thứ… nàng đỏ mặt kéo túi ngủ xuống… một tay nàng ôm ngực…. nàng xấu hổ quay lại nhìn thêm một lần nữa, mọi người vẫn đang ngủ, dường như họ cũng khá mệt vì săn lợn cả buổi rồi. Năm người trần truồng trong hang động, khung cảnh lúc này không khác gì thời tiền xử là mấy…
Nhận xét
Đăng nhận xét