Gene cave (P20)

Có ai còn nhớ mình đã bị mất trinh thế nào không? Đàn bà chắc chắn họ nhớ, thậm chí còn nhớ rõ như in tên tuổi, số nhà, độ dài con cu của đối tượng. Đáng tiếc là 90% đàn ông Việt Nam không có được như vậy. Cùng lắm họ nhớ được... cái giá tiền là cùng. Có một chuyện hết sức rầu, đó là đa số đàn ông đất nước chúng ta đã hiến dâng đời trai tân cho một em cave, hơn nữa còn phải trả tiền. May mắn, tôi thuộc về thiểu số.

Thật ra như vậy cũng chưa có gọi là lần đầu tiên, bởi nó chưa trọn vẹn. Có điều, tôi luôn nghĩ về buổi chiều hôm đó như một mốc son chói lọi trong sự nghiệp ảm đạm của mình. Lần đầu tiên biết tới mùi vị đàn bà, cùng với đó là đủ mọi thứ cung bậc cảm xúc mà rất nhiều thứ trong buổi chiều hôm đó, tôi chỉ có gặp một lần duy nhất trong đời. Con nhỏ đi về rồi, tôi vẫn nằm xuôi xị trên giường, mắt nhắm nghiền như kiểu bệnh nặng, đầu vẫn không ngừng nghĩ về những thứ mình vừa có dịp trải qua. Và tất nhiên rồi - nghĩ về con nhỏ.

12h trưa là giờ tôi qua rước con nhỏ "đi học", nhưng 10h tôi đã có mặt tại quán cafe quen thuộc. Mấy em nhân viên ở đó cũng quen mặt với cảnh thằng nhóc mặt còn búng ra sữa uống cafe hút thuốc lá phì phèo, bưng nước ra kèm theo một vẻ mặt cười cợt:

- Rước bồ nữa hả cưng?

Nếu bình thường chắc tôi sẽ nhe răng ra cười một cái, nhưng lúc đó sao tôi thấy sự tôn nghiêm của mình bị xâm phạm quá xá. Tôi quắc mắt nhìn lạnh lùng thẳng vô mặt con nhỏ, tính gằn giọng nói một câu thiệt ghê gớm: "Cưng gì mà cưng, tôi là đàn ông rồi đó nha. Đàn ông thứ thiệt luôn đó". Có điều đó là tôi nghĩ vậy thôi, còn thật ra cái câu tôi kêu với con nhỏ đó là:

- Tính tiền trước luôn đi chị già!

Con nhỏ mới 18 - 19 bị kêu là chị già, nguýt tôi một cái dài lê thê rồi ngoảnh mông bước vô trong. TÔi cũng kệ. Mông con nhỏ này xuôi xị, thua xa mông con nhỏ của tôi. Ủa mà sao từ bao giờ, tôi sinh ra cái kiểu so sánh kì cục dữ vậy ta?

Thời gian dù có trôi lâu thiệt lâu, rốt cuộc 12h cũng phải tới. Tôi nhìn bóng nó từ xa mà tim đập như trống trường. Gặp mặt nó nói gì đây ta? Nó có giận mình không ta? Dắt nó đi đâu đây ta? Cuối cùng khi nó đứng ngay trước mặt tôi, tôi chỉ còn đúng một câu hỏi duy nhất trong đầu: Mình bị làm sao ta?

Con nhỏ chẳng có chút gì khác so với mấy hôm trước. NÓ nhìn tôi bình thản, thậm chí còn hiện một vẻ mặt tươi cười. Nó treo cái cặp sách vô xe tôi, quay ra phía tôi kêu:

- Ủa, bộ không thèm "đi học" hả?

Nói xong con nhỏ chúm chím cười. Tôi cũng nhẹ nhõm cả người. Tưởng nó sau vụ đó gặp tôi sẽ bắt tôi cưới chứ bộ. Xe nổ máy, con nhỏ tà tà bám eo tôi, cằm nó dựa vô vai tôi thoải mái vô cùng (Sau này có đèo bồ, tôi vẫn khoái kiểu đàn bà biết dựa cằm vô vai tôi). Tôi giờ đã là đàn ông hẳn hoi rồi, bởi vậy tôi tự thấy mình có thêm nhiều can đảm dễ sợ:

- Qua nhà Long "học bài" tiếp nha!

Nói xong câu đó, tôi cũng thấy phục mình quá xá. Con nhỏ hẳn cũng đang phục lăn sự can đảm của tôi không chừng. Nhưng - lại một lần nữa nhưng - con nhỏ làm tôi muốn té:

- Linh không có qua đó đâu. Long đừng có mơ!

Giữa trưa mà mắt tôi tối sầm cả lại. Đàn bà con gái thật kì cục hết sức. Sau này đọc Cổ Long, thấy lão viết: Đàn ông cho rằng mình đã hoàn toàn hiểu đàn bà, nếu không phải là kẻ ngu ngốc ắt hẳn cũng là một người điên - tôi thấy đúng thiệt đúng. Đàn bà là thứ khó hiểu nhất trên thế gian này - ít nhất là với con nhỏ đó.

- Vậy mình đi đâu Linh?

Tôi xuôi xị hỏi. Con nhỏ nghĩ bâng quơ một hồi, kêu:

- Bữa nay bữa cuối cùng, mai tụi mình đi học rồi. Đi đâu xa chơi chút nha Long.

Tôi mừng húm. Tôi cũng khoái đi long nhong xa thật xa, nhưng có con nhỏ đi cùng còn khoái hơn gấp bội. Trẻ con mà. Tôi gật gật đầu, kêu con nhỏ:

- Được mà. Em muốn đi đâu?

Thấy tôi chuyển tông, con nhỏ cũng đổi tông nhẹ nhàng hơn hẳn. Tay nó bám vô eo tôi chặt hơn, thì thào:

- Em cũng hổng rành nữa. Long chọn đi.

Đi đâu giờ hả trời? Tôi nghĩ muốn nát cái óc. Đi tới ba cái chỗ đông vui thì cũng thích, nhưng không lẽ tới đó nắm tay nó đi dung dăng dung dẻ? Xa chút nữa ra tới ngoại thành không lẽ rủ nó cưỡi trâu sao. ĐỘt nhiên trong óc tôi lóe lên một cái ý tưởng (tới tận giờ tôi vẫn thấy nó hay thiệt hay):

- Mình lên núi chơi nha Linh!

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Gene cave (P27)

Thụ tinh cho con dâu - Chap 39

Gene cave (P24)

Gene cave (P23)